Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011



       Cô gái huế

Cô rất là hiền dịu,
Hay ngồi kế bên tôi.
Giọng Huế cô thỏ thẻ,
Ửng hồng một sắc môi.

Ước gì!cô bằng tuổi,
Cùng tôi dạo rong chơi;
Lên đồi đón gió mát,
Nghe chim hót nơi nơi.
Ngắm hoa và cỏ lạ,
Nhìn mây trời trôi trôi.

Cô còn tươi trẻ lắm,
Cô chỉ biết yêu thôi.
Nơi cuộc đời mỏng mảnh,
Cô chỉ biết mĩm cười !

Lòng tôi như trẻ lại,
Khi nhìn đôi mắt tươi;
Sáng rực lên trong nắng ,
Như mặt trời reo vui .

                   Nguyễn lộc

                  



      Lãng đãng bóng hồng

Nàng tiên nhỏ nhắn trong ta,
Hôn lên nổi nhớ chiều tà có hay.
Làn hương tóc nhẹ bay bay,
Êm êm dịu dịu làm ngây ngất lòng.

Tôi ngồi đan dệt hư không,
Lơ thơ tâm tưởng bóng hồng xinh xinh.
Sắc trời thu nhặt trái tình,
Tô môi em thắm nắng vin miệng cười.

Yêu em tự hỏi người ơi !
Yêu chi một đoá chơi vơi trong lòng.

Hoa đời vẫn nở mênh mông,
Từ muôn vạn kiếp bềnh bồng sắc hương.

Nguồn thơ còn đậm yêu thương,
Tim hồng vẫn mở tơ vương khắp trời.

                                           Nguyễn lộc


           Thương Đất Việt

Hiu hắt gió đông chạnh cỏi lòng,
Quê nghèo đói rét cảnh trời dông.
Thương về xứ Việt thêm đau xót,
Khóc nhớ quê hương mãi ngược dòng.
Đất mất nhà tan ai gây tội,
Nước lìa tâm thẹn cảnh lưu vong.
Tổ tiên dựng nước ân thù trả,
Con cháu Tiên Rồng tủi núi sông.

                                     Nguyễn Lộc


Thứ Hai, 25 tháng 7, 2011



        Bước chân chiều vàng

Óng ánh chiều vàng nhẹ tiếng tơ,
Dịu dàng làn tóc gió ru hờ !
Chàng trai ngớ ngẫn lê chân bước,
Dáng nhỏ thẹn thùng dõi mắt thơ.
Áo trắng mơn man theo nhịp thở,
Tim hồng ôm ấp tới người mơ.
Người ơi! có biết lòng ta nhớ ?
Mỗi độ chiều rơi mỗi đợi chờ.

                                 Nguyễn lộc


             Ước mơ

Chờ đợi một ước mơ,
Hương hoà bình thơm ngát;
Quay về với tuổi thơ.

Những cánh diều xa xưa,
Bay bay trên ruộng vắng;
Sợi nắng chiều lưa thưa.

Có em ngồi bên anh,
Hương đồng lúa thơm lành.
Làn tóc nhẹ theo gió,
Đong đưa những ngày xanh.

Có những buổi chiều êm,
Xa xa tiếng vang rền;
Trống trường vừa tan học,
Áo mây trắng bồng bềnh.

Ước mơ thật đơn sơ,
Ngàn năm mãi đợi chờ;
Nước Việt ngày xưa ấy,
Có bóng dáng ngây thơ.

                     Nguyễn lộc


         Mưa rơi !

Mưa rơi ! mưa rơi,
Mây trời tả tơi.
thân đời một bóng,
Tình sầu chơi vơi.

Ta đi giữa trời,
Trên đường phố lạ.
Nghe lòng rời rã,
Trĩu nặng hồn ta.
Dáng em thoáng qua,
Bên trời lặng lẽ;
Ngày tháng phôi pha.

Mưa rơi !Mưa rơi.
Ta buồn ta nhớ,
Bao nhiêu bóng hình
Rọi xuống giấc mơ.

Ơ hay ! ơ hay,
Chiếc lá nào rơi
Thăm thẳm đường đời
Phương trời thương nhớ
Người em hao gầy,
Từng giọt lệ thắm.
Ngàn năm mưa rơi.

                  Nguyễn Lộc


                Karaoke

Người về có nhớ lấy ta !
Ta về ta nhớ giọng ca của người.
Yêu thêm nét thắm xinh tươi,
Nụ cười giữ mãi niềm vui cuộc đời.

Anh với em duyên tơ còn đó ,
Thấy hoa sầu không nở bỏ đi.
Em còn một chút xuân thì,
Anh đây cảm mến ngại gì em chê !

                                   Nguyễn Lộc


                           Mưa

Nghìn trùng em có nhớ tôi?
Mưa bay lất phất nhớ trời quê hương.
Ngồi nơi quán vắng bên đường,
Lắng nghe nhịp nước gọi buồn trào dâng.

                                        Nguyễn lộc
     


              Tuổi thơ

Qua sông vắng,nhớ sông dài,
Đi qua cầu khỉ nhớ hoài tuổi thơ.
Xa xa rặng ổi vàng mơ,
Trái kia nặng trĩu lòng tơ tưởng đào.
Giờ đây đã vắng xa nhau,
Ổi thơm còn biết dạt dào với ai !.

                                  Nguyễn Lộc


                 Mộng ngày về

Giữa hoang vắng,
Tôi mộng trong chiều úa nắng;
Trải hoa vàng nhảy cùng mạ xanh mơn.
Gió dập dìu lay động những chồi non,
Chim bỗng hót líu lo ngày trở lại.

Bên hàng dừa lá còn xô xát mãi,
Tiếng rì rào chào đón buổi hân hoan.
Sau bao năm xa cách chốn non ngàn,
Lúa vẫn trổ,hàng cây cau thẳng tắp.

Chim nhớ ai?chim ca vang cành lá,
Tôi nhớ ai?sao cứ mãi bàng hoàng!
Có tiếng ai như gợi thương gọi nhớ,
Như gọi thầm ngày quay gót cố hương.
Không em ơi ! không còn xa cách nữa,
Yêu cuộc đời yêu luống mạ xanh tươi.
Có trăng rằm đùa với lũ trẻ vui,
Em và mẹ sẽ thôi hàng lệ thắm.

                                       Nguyễn lộc