Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Cuộc trầm luân


           Đã lâu rồi rong chơi trần thế,
           Chẳng nhớ mình ngày ấy nơi đâu.
           Mơ màng năm tháng bể dâu,
           Giật mình chợt tỉnh ngàn thu đang chờ.
           Mặt mũi nầy mờ mờ sương khói,
           Nghiệp tuôn trào nơi cõi trầm luân,
           làm thân sướng khổ mông lung,
           Sáu đường sinh tử chẳng mong ngày về.
           Chân thường treo ở đầu ngọn gió,
           Cảnh vô thường còn tỏ lời kinh,
           Vô minh vẫn ám bên mình,
           Biết bao giờ thấy chân hình thuở xưa.


                                                 Nguyễn Lộc

Không có nhận xét nào: