Thứ Hai, 5 tháng 10, 2020

Ngồi buồn ngậm điếu hút chơi,
Chẳng màng đất nước vui đời phong sương.
Mặc cho thế sự nhiễu nhương,
Cơm ngày bốn buổi hí trường lộng ngôn.
- NL

Mái chùa che chở hồn Cộng Sản,
Một ghế hai lòng nhớ Bác Mao.

 

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2020

Mảnh Đời Lưu Lạc - Nguyễn Hữu Lộc

Mảnh đất quê hương
Triệu người lưu lạc,
Viễn xứ tha phương.
Khóc từng nén bạc.
Dân oan đau rát,
Mặc gió phong sương;
Ôm đời lang bạt.
Lúa vàng ngày ấy,
Óng ánh dưới trăng.
Hôm nay lặng ngắm,
Gạch đá bủa giăng.
Chàng trai, cô gái,
Thuỷ chung hẹn thề;
Tim non tan nát,
Xa cánh đồng quê.

Oct 04,2020

Chân Lý Chói Tim Ai ? - Nguyễn Hữu Lộc

Mặt trời chân lý,
Chói sáng tim người.
Chỉ là mộng mị,
Gieo khổ muôn nơi.
Mẹ già héo đợi,
Từ ấy ra đi.
Đàn em cút bắt,
Xa lìa sân chơi.
Đồng lúa đơm bông,
Chờ ngày gặt hái;
Cách mạng  lên đồng,
Giết chết tương lai.

Oct 04,2020


 

Thứ Tư, 30 tháng 9, 2020

Âm Thanh, Sắc Tướng - Nguyễn Hữu Lộc

 Hai bàn tay vỗ âm vang,

Một bàn tay vỗ về làng quê xưa;

Nơi đây vừa mới sang mùa,

Người vô lượng kiếp chuông chùa nện không.

A tăng kỳ kiếp xuôi dòng,

Con thuyền bào ảnh long đong bến bờ.

Sept 30,2020


Cái Tôi ! Hay Là Cái Tội ? - Nguyễn Hữu Lộc

 Giựt mình tỉnh mộng cơn điên,

Chúng sanh đã nhiễm ưu phiền thế gian.

Cái tôi nầy tới giàu sang,

Cái tôi kia để lầm than ăn mày.

Cái gì quí nhất trần ai ?

Ngày nay hoàng đế, ngày mai ai nhìn!

Ngồi xem thế sự diễu vinh,

Một đời trôi nổi vô minh con người.

Mảnh đất kia nhiều xác lười,

Sao không sống dậy vui cười thế nhân.

Nằm chi chẳng nói ,chẳng rằng,

Khi xưa miệng thét sánh bằng thép gang;

Mà nay đành chịu lỡ làng,

Tôi tôi ,nó nó !!! hoá hàng xương khô.

Sept 30,2020



Thứ Ba, 4 tháng 8, 2020

Cõi tịnh cũng là không
cõi không vốn không tịnh
Tịnh không là pháp tướng
Pháp tướng lẽ vô thường

Aug 04,2020

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2020

Ảo ảnh chiều xưa - lộc


 Ngày đi em gửi chút tình,
Còn đây ngũ uẩn trên rừng xác xơ.
Tôi về nhặt đoá thu xưa,
Còn hương làn tóc em vừa xa tôi ;
Hồn thiêng còn đọng môi cười
Ánh chiều còn ấm tiếng người còn vang.

July 15,2020

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2020

Thoắt hình - lộc

Mặt trời lấp lánh ngày trong,
Đêm rơi lặng lẽ xuống dòng âm u.
Kiếp người vừa mới xuân thu,
Đông về vùi lấp thân sâu úa tàn.
Sắc hương từng đoá riêng mang.
Thoắt hình tan biến trên đàng mộng du.

July 14,2020

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2020

Rạp hát Châu Văn nơi đây có nhiều kỷ niệm đáng nhớ cho tui và cả người dân Rạch giá nói chung, nó nằm trên đường Phó Cơ Điều (Trần Phú).Trước  1975 rạp thường chiếu phim Ấn độ, phim Việt Nam,  ít chiếu phim khác , không hiểu vì sao, có lẽ là cạnh tranh không lại rạp Nghệ Đô chuyên chiếu phim  Hồng Kông ,  Đài Loan và cho các đoàn Cải Lương nổi Tiếng Như Dạ Lý Hương v.v... về trình diễn . Nói về khu vực nầy nó từng là bến xe Sài gòn và các tỉnh miền tây ,chính giữa con đường được thiết kế một dãy hàng quán và các quầy bán đồ lưu niệm, chia con đường chính thành hai đường nhỏ trải dài song song nhau.Nơi đây đã từng xảy ra những cuộc xô xát của thành phần thương phế binh và chính phủ thời Việt Nam Cộng hoà vì bất mãn chế độ hay quậy phá , thiết lập một khu định cư trái phép ; thỉnh thoảng các toán Quân cảnh đến đây dẹp loạn .Theo như lời kể lại của các chú ,bác thời trước, nơi đây đã tồn tại một số ổ mãi dâm và bài bạc để phục vụ cho các lính về phép vui chơi giải trí. Sau 1975 nơi đây vẫn tồn đọng những mặt tiêu cực ấy nhưng biến thể  hình thức bình dân hơn vì cuộc sống kinh tế khó khăn, sau đó bến xe Sài gòn được dời về phía sau Cổng Tam Quan và bây giờ bộ mặt của khu vực nầy đã đổi khác hơn xưa.